Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010
Kỹ năng làm chủ thời gian
Làm chủ thời gian trong công việc không phải là điều dễ dàng, ai cũng có thể làm được. Sau đây là một vài bí quyết giúp bạn sử dụng thời gian của mình một cách hiệu quả nhất.
Ngăn nắp:
Bạn hãy sắp xếp lại đồ đạc trong nhà một cách thuận tiện nhất và luôn để chúng ở một vị trí cố định. Sau khi sử dụng hãy để chúng lại vị trí quy định. Và nơi làm việc cũng vậy, bạn hãy dọn dẹp bàn làm việc của mình, để đồ đạc, tài liệu một cách khoa học nhất. Mỗi cặp tài liệu ghi tên và để vào một ô. Điều này sẽ giúp bạn tiết kiệm được nhiều thời gian. Thay vì bạn phải lục tung lên đi tìm một tờ giấy tờ nào đó, bạn chỉ cần đọc danh sách tài liệu là biết ngay chúng đang ở đâu.
Thời khóa biểu:
Một cuốn sổ ghi lịch làm việc trong tuần, trong tháng, hay trong năm. Một quyển lịch bàn cũng khá cần thiết. Bên cạnh đó với chiếc máy tính hay chiếc điện thoại bạn cũng có thể biến nó thành người nhắc việc độc đáo. Đánh dấu những công việc ưu tiên. Những ngày quan trọng, những công việc quan trọng bạn nên bôi đỏ, để lúc nào bạn cũng để ý tới. Có thể ghi chú thêm thông tin trên những sticker nhỏ dán trước mặt nhưng nhớ là các mẩu giấy này ngoài việc khiến cho bàn làm việc trông không đẹp mắt còn có thể bị bay đi mất.
Có một người nhắc việc tốt bụng:
Bên cạnh quyển lịch, một người bạn, hay thành viên trong gia đình cũng có thể là người nhắc việc cho bạn. Mỗi khi có công việc quan trọng bạn nên nhờ ai đó nhắc bạn, điều này sẽ khiến bạn không bao giờ quên.
Lên kế hoạch trước:
Bạn hãy bắt đầu một tuần làm việc, một tháng làm việc mới bằng cách lên kế hoạch công việc. Và một ngày cũng thế. Hãy bắt đầu nghĩ đến việc mình làm từ tối hôm trước, sắp xếp việc thật cụ thể. Hãy tách riêng các công việc và xác định rõ việc nào nên làm ngay hôm sau, việc nào nên làm trước trong tuần này, việc nào có thể để lại. Tuy nhiên, các công việc có thể thay đổi hàng ngày do phát sinh thêm việc mới.
Ưu tiên trong công việc :
Bạn cần xác định công việc nào quan trọng với bạn hơn khi phải lựa chọn. Khi bạn sử dụng quỹ thời gian của công việc này bù vào công việc kia., bạn phải biết tìm cách để công việc đó không bị bỏ ngỏ. Hãy học cách nói “không” với những việc không phải là ưu tiên, hoặc bạn không thể làm do phát sinh.
Khi nào mình làm việc hiệu quả nhất:
Nếu thấy mình làm việc vào buổi sáng là hiệu quả nhất, vậy hãy đưa những công việc quan trọng vào buổi sáng? Những khoảng thời gian còn lại thì dành để làm những công việc mang tính chất thường nhật, kém hấp dẫn hơn
Không coi thường việc nhỏ:
Đừng bỏ qua những công việc nhỏ. Nó tuy chiếm một khoảng thời gian nhất định của bạn. Nhưng nó có thể ảnh hưởng đến việc lớn của bạn. Thay vì mất thời gian, bạn có thể gộp chúng lại. Trong lúc đi in tài liệu, bạn có thể tranh thủ gọi điện cho đối tác chẳng hạn.
Tính kỷ luật:
Bạn cần xác định công việc đó ảnh hưởng đến bạn thế nào. Khi bạn không làm đuợc điều đó thì sẽ có một kết quả không tốt. Hôm nay không làm được việc đó, bạn sẽ phải làm vào hôm sau, và nó sẽ chiếm mất thời gian biểu hôm sau. Điều này bạn cần phải nghiêm khắc với chính bản thân bạn.
Đánh giá kết quả làm việc:
Sau một ngày, một tuần hay một tháng bạn cần phải xem lại mình đã làm được những gì, những gì cảm thấy thành công, những gì chưa đạt được. Việc này sẽ giúp bạn biết mình sẽ phải làm gì trong ngày, tuần tháng tiếp theo.
Tự thưởng cho mình khi đạt kết quả tốt:
Một tuần làm việc hiệu quả thì cũng nên tự thưởng cho mình những phút giây thoải mái, hay một món quà mình thích. Hãy động viên mình để làm tốt hơn.
Thời gian là vô tận nhưng nó không bao giờ quay trở lại. Mỗi ngày những con số càng lớn lên. Một người thành đạt là người biết sử dụng thời gian của mình hợp lý. Mỗi ngày bạn chỉ có 24 tiếng mà thôi, bạn không thể sử dụng quá hay ít đi khoảng thời gian đó. Điều quan trọng là bạn biết dùng thời gian đó như thế nào.
Chúc bạn thành công.!!
Xem tiếp bài viết này!
6 câu hỏi trước khi trở thành một nhà phân phối MLM
Dưới đây là sáu câu hỏi bạn cần phải đặt ra để chuẩn bị trước cho quyết định đầu tư thời gian và tiền bạc.
Hỏi : Tôi đang tìm kiếm một cơ hội kinh doanh tại nhà hoặc một công ty KDTM để làm đại diện. Tôi nên tìm hiểu những vấn đề gì về công ty ấy trước khi quyết định?
Đáp : Dù bạn đang tìm kiếm một cơ hội làm thêm bán thời gian hoặc muốn thay đổi công việc toàn thời gian, việc lựa chọn đúng doanh nghiệp rõ ràng là một phần quan trọng trong công thức thành công của bạn.
Hàng nghìn nhà phân phối làm việc độc lập tại nhà, nhượng quyền và kinh doanh theo mạng tiềm năng thường nhận được những tạp chí chào mời các cơ hội, các e-mail spam hoặc được bạn bè hay họ hàng thuyết phục rằng họ đã tìm được chiếc đũa thần biến họ lẫn bạn đều trở nên giàu có.
Không may, nhiều người nhảy ngay vào những cơ hội bị quảng cáo quá mức hoặc những lời hứa hẹn vô căn cứ và rồi nhanh chóng bị thất vọng. Việc một công ty đẩy mạnh quảng bá những cơ hội của nó dưới ánh sáng hào quang, hay một người bạn của bạn nhấn mạnh vào những món lợi tiềm năng trong công việc kinh doanh của anh ta thì chẳng có gì là sai trái cả . Điều cốt yếu mà bạn cần là phải phân biệt được sự thật và ảo tưởng, thực tế so với trí tưởng tượng và tiềm năng thật từ lời lôi kéo bán hàng nhiệt tình của những người đang cố tìm lợi nhuận từ việc tham gia của bạn. Họ nói rằng bạn sẽ mau chóng thành công nếu làm việc chăm chỉ. Thực tế quả là có nhiều cơ hội tốt cho những ai sẵn sàng để làm việc và làm việc nghiêm túc. Bất kỳ doanh nghiệp nào tạo ra cơ hội thực sự cũng yêu cầu bạn nỗ lực thực sự. Hãy nhớ rằng, nếu như cơ hội đó càng thực tế bao nhiêu, càng có triển vọng cho bạn bấy nhiêu.
Dưới đây là sáu câu hỏi bạn cần phải đặt ra để chuẩn bị trước cho quyết định đầu tư thời gian và tiền bạc.
1. Công ty này đã kinh doanh bao lâu trong ngành KDTM? Nếu họ đã xây dựng được nhiều năm, họ hẳn sẽ có được những thủ lĩnh KDTM từng trải. Bạn hãy đề nghị được cung cấp danh sách những người nào bạn có thể đến tham khảo. Và nếu họ không đưa cho bạn bất cứ thông tin gì, hãy hỏi sâu hơn để biết lý do vì sao. Nếu đây là một công ty mới khởi sự kinh doanh, hãy tìm kiếm những dấu hiệu chứng tỏ nó vững vàng về tài chính. Liệu họ có quỹ tài chính đủ để tiến hành những kế hoạch đầy hứa hẹn mà họ đang quảng bá với bạn hay không?
2. Ai là những người hậu thuẫn cho công ty? Họ có chứng minh được khả năng và kinh nghiệm kinh doanh của mình không ? Họ đã có những thành công nào khác trước đó trong ngành KDTM để có thể đảm bảo với bạn rằng họ biết làm thế nào để thành công hay không? Họ đã có một nền tảng KDTM thành công hay chưa? Nếu chưa, có một thành viên nào trong đội ngũ nhân viên hoặc một tổ chức tư vấn hướng dẫn cho họ không?
3. Các sản phẩm hoặc dịch vụ có khiến bạn cảm thấy thích thực sự không ? Thường thì bạn sẽ không thể kinh doanh tốt nếu cá nhân bạn không quan tâm gì đến sản phẩm. cách tốt nhất là bạn dùng thử sản phẩm để cảm nhận điều này.
4. Bạn được đào tạo theo kiểu nào khi mới khởi sự? Bạn không thể làm việc mà bạn không biết, như vậy chắc chắn rằng bạn cần có cách tiếp cận để bắt tay vào việc và liên tục được huấn luyện và hỗ trợ
5. Công ty có cung cấp cho bạn những phương tiện hỗ trợ kinh doanh hiệu quả không? Họ có cung cấp hệ thống bán hàng minh bạch và đã được thử thách qua thời gian, cũng như có những công cụ để giúp đỡ bạn không ? Video và audio huấn luyện hoặc bán hàng, tài liệu in ấn, catalogue và một web-site mạnh mẽ liên kết tới một tài liệu giới thiệu sản phẩm thương mại điện tử trực tuyến là tất cả các tiêu chuẩn hỗ trợ bạn nên xem xét đến.
Liên kết web-site cá nhân của bạn tới trang web công ty là điều bắt buộc khi quảng bá rộng rãi về một sản phẩm tiêu dùng đã có thương hiệu -- Bạn cần điều này để bảo đảm doanh số mua hàng từ những khách hàng trực tuyến
6. Bạn kiếm được tiền như thế nào? Nếu bạn đang mua những sản phẩm hoặc dịch vụ tại đại lý và kiếm lợi nhuận cho bạn, công ty cần phải có một công thức tính lợi tức. Nó đủ khá để bạn thu hồi vốn đầu tư nhanh chóng không? Kế hoạch trả thưởng có dễ hiểu không? Tìm hiểu liệu có phải những phần trăm lợi nhuận được trả dựa trên bán lẻ, bán sỉ sau khi trừ hoa hồng bán lẻ, hay trên một số lượng được công ty ấn định dựa vào lợi tức của sản phẩm. Không nên xem xét kế hoạch chỉ đơn thuần các thông tin mẫu quảng cáo. Hãy đặt những câu hỏi và chắc chắn rằng bạn đã hiểu rõ khi nào bạn sẽ nhận những lợi nhuận của mình. Đồng thời, hãy hỏi người nào đó bạn tin cậy có kinh nghiệm về KDTM để tính toán làm thế nào cho tiền sẽ chảy vào túi. Công ty cũng cần phải giải thích cặn kẽ về kế hoạch của họ để giúp những người tập sự tránh đi những rắc rối và khó khăn.
Những kế hoạch trả thưởng tốt thường có thể khá phức tạp. Đừng để cho điều này khiến bạn e ngại. Chỉ cần bạn dành thời gian để hiểu rõ phần thưởng sẽ nhận được cho sự đầu tư của mình.
Bạn không đủ khả năng để đưa ra quyết định vội vàng trong việc chọn một công ty KDTM. Thời gian là sự sống của bạn. Lãng phí thời gian, là bạn đã lãng phí cuộc sống của mình. Đưa ra những quyết định tốt đồng nghĩa với việc tìm kiếm sự thật. Điều này rất đáng công sức bạn bỏ ra—tiết kiệm thời gian và tiền cho bạn bằng cách loại trừ trước những lựa chọn sai lầm và tìm kiếm thắng lợi.
Một điều khác : Đôi khi bạn đưa ra quyết định dựa vào cảm tính. Nếu cơ hội là do một người bạn giới thiệu, tương tự như đa số các trường hợp chương trình KDTM, hãy xem xét upline bên trên người đỡ đầu của mình để xác định bạn sẽ nhận được kiểu hỗ trợ nào trong quá trình xây dựng doanh nghiệp sắp đến. Hiếm khi nào bạn có thể tự mình thành công. Điều đó đòi hỏi những nỗ lực của cả một đội ngũ phù hợp với sản phẩm và hệ thống hỗ trợ tốt. Nhưng cuối cùng, hoá đơn thanh toán hoa hồng đô-la sẽ không tự mọc cánh và bay vào trong hòm thư của bạn. Bạn phải tự mình làm điều đó.
Xem tiếp bài viết này!
Thứ Hai, 16 tháng 2, 2009
Phương “khùng” hào hiệp
Nếu như thế thì cũng không có gì đặc biệt để nói. Nhưng anh khùng này làm đủ nghề để nuôi thêm một anh khùng khác, và nhiều đứa trẻ “cái bang” ở chợ Sa Huỳnh đã sống sót nhờ vào sự hào hiệp của Phương “khùng đại hiệp” này.
Anh chàng... sàng giấy!
Một người quen ở Quảng Ngãi bảo: cứ vào chợ hỏi thì may ra gặp. Và những hồ nghi ban đầu về “dị nhân” này trong chúng tôi bị xua tan khi len lỏi vào chợ Sa Huỳnh hỏi thăm Phương, cả mấy chị em bán buôn ở dãy sạp hàng đầu chợ đều túa ra tìm “Phương khùng” cho chúng tôi. Thú thật, đời làm báo chúng tôi đi tìm nhân vật đã nhiều nhưng chưa khi nào chúng tôi nhận được sự nhiệt tình tìm kiếm của bà con như khi tìm Phương “khùng”. Chỉ nhìn vào tình cảm ấy thôi, chúng tôi đã tin Phương hẳn đúng là người tốt như những thông tin mình nhận được.
Không nề hà
Không chỉ lặn tìm phế liệu mưu sinh, khi có ai nhờ việc gì Phương không nề hà. Năm kia trên biển Sa Huỳnh có người chết dạt vì bão, Phương không nề hà lặn vớt thi thể và lo tẩn liệm người xấu số.
Trong lúc chờ bà con đi kiếm Phương, người bảo Phương ra bến cá, người nói Phương đi mua đồ gì đó thì chị Mẫu, thợ may vốn đặt bàn máy may gần sạp hàng Phương thường ngủ, nói: “Nó mới ở đây, tui vừa thấy nó “sàng giấy” xong. Chắc đi mua đồ giúp ai đó”. Chúng tôi ngơ ngác: sàng giấy là sao? Thì ra mọi người quanh đó đã quen với chuyện này.
Số là mỗi khi ai đó nhờ Phương đi mua đồ, sợ Phương tưng tửng quên mất thì viết những thứ cần mua vào một tờ giấy rồi Phương căn cứ vào đó để mua giùm. Nhưng cứ mỗi lần cầm tờ giấy chi chít chữ Phương đều sàng qua lắc lại, ai hỏi làm thế để làm gì, Phương cười tưng tửng: “Tui sàng chữ cho nó nhúm lại để dễ đọc, để vậy chữ chạy lung tung quá!”.
Nếu vậy đích thị là Phương “khùng” rồi!
Câu chuyện về Phương được nhiều người góp thêm vào. Chị Lê Thị Hiệu, có sạp hàng mà buổi tối Phương thường dùng làm chỗ ngủ sau khi chị dọn dẹp, nói: “Chưa thấy ai khùng mà tốt như nó, đi lặn tìm phế liệu, tìm đồ người ta làm rơi ở cảng cá được trả bao nhiêu tiền tối về nó chia cho sắp nhỏ lang thang cơ nhỡ trong chợ hết”. Chị Yến ở tiệm uốn tóc đối diện kể thêm: “Tết năm ngoái, có người đánh rơi đồng hồ xuống nước ở cảng cá, nó lặn tìm được, người ta cho nó 200.000 đồng. Vừa cầm tiền đi từ cảng lên chợ, thấy hai vợ chồng người H’Rê trên Ba Tơ về chợ không có tiền đón xe, nó đưa hết số tiền mà người ta vừa trả công cho hai vợ chồng kia”.
Chị Hiền ở tiệm may bên cạnh góp thêm: “Mấy năm trước không hiểu sao mấy người ăn mày về ở trong chợ khá nhiều, vậy là tiền nó đi gánh cá thuê, mò sắt cả ngày được bao nhiêu tối về nó mua thức ăn cho người ta hết. Đã thế, đêm đến trên sạp chợ nó dạy tụi nhỏ nhiều điều hay, nhất là dạy tụi nhỏ tuyệt đối đừng ăn cắp!”. Câu chuyện của mọi người về Phương “khùng” có thể dài thêm nữa nếu lúc ấy không có tiếng mọi người ồ lên: “Nó kìa, Phương khùng về kìa”.
"Đôi khi trên đời có những con người ta gặp, nghe câu chuyện về họ bỗng dưng mình tự thấy xấu hổ bởi những lăn tăn sân si thường nhật của mình. Với Phương, tôi cũng mang cảm giác như thế."(LÊ ĐỨC DỤC)
Tôi nhìn ra lối chợ, một người đàn ông lêu đêu, đen cháy, trên tay cầm kính lặn lững thững đi vào.
Một số phận kỳ lạ
Đúng là Phương có khùng thật, chúng tôi để ý cái sẹo lớn trên đầu Phương. Chính vết thương khủng khiếp này khiến Phương có thêm tên đệm là “khùng”. Chị Mẫu nhắc: nói chuyện với Phương khi tỉnh khi khùng, hỏi quá là nó ôm đầu kêu đau đấy!
Chắp nối những câu chuyện kể về Phương mà chúng tôi nghe qua mọi người để hỏi lại Phương, anh cười rất hiền: “Thì có gì đâu, mình làm được mình nuôi tụi nó, khi mình không làm được tụi nó nuôi mình”. Hỏi bao nhiêu đứa trẻ đã được Phương nuôi rồi, Phương cười: “Sao nhớ hết, thấy nó như em út mình, nó dạt về đây thì mình bảo bọc nó. Mình đi lặn, nhặt được mẩu sắt ném lên bờ thì nó gom lại. Cuối buổi đưa đi bán thì anh em ăn chung”.
Việc gì Phương cũng làm: tự đi lặn kiếm sắt vụn đến ăn xin hay dọn hàng cho người trong chợ để có cái ăn và nuôi những “đồng đội” cơ nhỡ khác - Ảnh: L.Đ.D.
Những mảnh ghép của một cuộc đời
Chắp nối những hồi ức rời rạc và đứt quãng, bị ảnh hưởng phần nhiều bởi vết thương trên đầu Phương, chúng tôi biết quê Phương tận huyện Khánh Vĩnh (Khánh Hòa), năm nay 47 tuổi. Năm 1979, mới 17 tuổi, Phương đi bộ đội ở Campuchia, bị thương ảnh hưởng đến thần kinh nên bây giờ không nhớ ra đơn vị nào, chỉ nhớ mỗi sư đoàn 23.
Phương bảo Phương bị “da đỏ” bắn (chúng tôi đoán Phương muốn nói đến “Khơme Đỏ”). Sau ngần ấy năm, có lẽ Phương bằng lòng với cuộc sống và sự cưu mang của bà con nơi xóm chợ Sa Huỳnh. Vả chăng ký ức cuộc đời cũng chỉ là những mảnh ghép giữa những cơn tỉnh táo hiếm hoi.
Bao nhiêu đứa trẻ lang thang xiêu dạt về chợ nhỏ nép một bên biển một bên quốc lộ 1A này đã đi qua đời Phương khùng như thế? Và tất cả đã ra đi. Có đứa dạy mãi mà vẫn không bỏ được thói ăn cắp vặt đồ của bà con trong chợ, vậy là Phương đuổi thẳng.
Phương kể: “Tui nói với sắp nhỏ: đói thì xin, đừng ăn cắp. Người ta không ghét ai ăn xin đâu, chỉ ghét kẻ ăn cắp. Anh em mình tứ cố vô thân, ăn cắp người ta đuổi đi thì không có chỗ ở, lại đói cơm đói nước”. Nghe Phương nói vậy đố ai dám nói Phương khùng? Và điều hào hiệp hỉ xả mà mọi người kể về Phương, với nhiều người coi như chuyện lạ thì với Phương đấy là chuyện hiển nhiên, bình thường.
Cách đây hai năm, có người biết về sự hào hiệp của Phương đã hỏi Phương mơ ước của mình, Phương bảo mình đã yếu, bây giờ lặn xong trồi lên hay bị hộc máu mũi, không còn sức nữa, Phương chỉ mơ có tiền để mua vé số đi bán (mà muốn bán vé số phải có tiền ký quỹ). Anh ấy đã giúp Phương 3 triệu đồng để thực hiện ước mơ. Phương về quê, mua vé số đi bán nhưng rồi bệnh “tửng” khiến Phương đánh mất số vé đã được ký quỹ. Lại quay về Sa Huỳnh và góc chợ nhỏ, Phương tiếp tục nuôi thêm một anh khùng khác tên Bình và một em nhỏ mồ côi.
Biết tin Phương mất hết tiền ký quỹ bán vé số, người ta lại giúp Phương thêm 1 triệu đồng để sống nhưng Phương không nhận. Phương nói lỡ làm mất 3 triệu đồng ký quỹ vé số lần trước rồi, như rứa là phụ lòng tin người ta, thôi để Phương tự kiếm sống với xóm chợ nghèo cũng được. Mãi đến hôm giáp tết vừa rồi, ép mãi Phương mới nhận rồi về quê mang số tiền ấy cho mấy em nhỏ trong xóm chứ không dám bán vé số, sợ mình bị “tửng” e mất thêm lần nữa.
Mới rồi Phương lại đi lặn, khi ngoi lên bị hộc máu, bà con trong chợ can không cho Phương đi lặn nữa, bảo cứ quẩn quanh đó phụ giúp dọn hàng, bưng bê rồi bà con cho tiền đủ mua cơm. Có ngày mưa rét, bà con không ra chợ, Phương lại gõ cửa nhà xin cơm, xin thức ăn mang về cho “đồng đội”. Hôm chúng tôi về Sa Huỳnh thì Bình “khùng”, người được Phương cưu mang, đã về quê ăn tết chưa lên.
Con người “tửng” vậy, bầm giập sắt đá đen đúa vậy mà hóa ra tình cảm đến lạ. Sợ Phương “sĩ”, tôi biếu Phương chút tiền nhỏ gọi là lì xì đầu năm. Phương ngần ngại, nói mãi mới nhận, liền đi te tái ra đường. Chúng tôi chạy theo, hóa ra Phương lên trạm bưu điện gọi điện về nhà cho anh trai. Phương còn anh trai ở quê, làm nghề chăn bò. Phương gọi điện thoại về nhà hàng xóm rồi nhờ họ gọi anh trai cho gặp. Nhìn khuôn mặt, giọng nói của Phương khi nói chuyện với anh trai qua điện thoại, tôi nhận ra tình huynh đệ trong Phương “khùng” chắc sâu nặng lắm.
Sa Huỳnh, thị tứ ấy đã nổi tiếng vì một nền văn hóa trong quá khứ mang tên “văn hóa Sa Huỳnh”, nổi tiếng thêm với những cánh đồng kết tinh hạt muối mặn mòi. Nhưng với số phận của Phương “khùng” nơi góc chợ nhỏ này, chúng tôi nhận ra tình đời, tình người trên mảnh đất Sa Huỳnh còn mặn mòi hơn cả đồng muối nơi đây!
Xem tiếp bài viết này!
Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2009
Nguyên tắc SMART trong nghệ thuật quản lý thời gian hiệu quả
M-Measurable: Đo đếm được;
A-Achievable: Có thể đạt được bằng chính khả năng của mình;
R-Realistic: Thực tế, không viển vông;
Time bound; Thời hạn để đạt được mục tiêu đã vạch ra.
1 cuộc sống ngày nay với sự đòi hỏi ngày càng cao trong công việc bắt buộc chúng ta phải có kỹ năng làm việc tốt để có thể thích nghi được với nó, đạt được kết quả cao trong công việc cũng như cân bằng được cuộc sống cá nhân và gia đình. Tuy nhiên, với quỹ thời gian bất biến thì không phải lúc nào chúng ta cũng có thể giải quyết hài hoà được việc này. Mỗi ngày có 24 tiếng, một tuần có 7 ngày, 1 tháng có 30 ngày và một năm qua đi chỉ sau 365 ngày. Vậy thì tại sao trong một chứng mực thời gian nhất định, có người chẳng làm nên trò trống gì trong khi một số người làm được vô khối việc lớn lao to tát? Phải chăng họ có một khả năng siêu phàm và quỹ thời gian nhiêu hơn so với những người bình thường khác?
Quỹ thời gian của mọi người là như nhau, vì thế, câu trả lời không nằm ở chỗ chúng ta có bao nhiêu thời gian để làm các công việc đó như thế nào cho hiệu quả. Đa số các chuyên gia về quản lý nhân sự cho rằng để sử dụng thời gian của mình một cách tốt nhất, trước hết, mỗi cá nhân phải nhận định năng lực làm việc của bản thân dựa trên phân tích những điểm mạnh, điểm yếu đối với công việc mình đang đảm nhiệm, từ đó mà biết mình mong muốn điều gì trong sự nghiệp ở thời điểm hiện tại cũng như trong tương lai. Đây chính là công việc đặt cho bản thân mình một mục tiêu để hướng tới. Làm thế nào để xác định được mục tiêu chính xác? Trong kinh doanh hiện đại, người ta thường đề cập đến nguyên tắc SMART, tức là mục tiêu được xây dựng dựa trên những tiêu chí sau:
S-Specific: Cụ thể, rõ ràng và dễ hiểu;
M-Measurable: Đo đếm được;
A-Achievable: Có thể đạt được bằng chính khả năng của mình;
R-Realistic: Thực tế, không viển vông;
Time bound; Thời hạn để đạt được mục tiêu đã vạch ra.
Trong đó, tiêu chí “đo đếm được” gắn với những con số cụ thể. Ví dụ, mục tiêu của tôi là trở thành người giàu ,vậy giàu thế nào? nghĩa là cần phải có con số cụ thể để đo đếm được. Ví dụ một tỉ hay mười tỉ... Hơn thế nữa, chữ “M” còn mang tính động viên (Motivation), điều này sẽ luôn thôi thúc, tạo ra niềm mong muốn cháy bỏng để tập trung mọi hoạt động nhằm hướng tới mục tiêu nỗ lực phấn đấu để đạt được.
Cũng đối khi người ta nhầm lẫn giữa chữ “A” và chữ “R”. Tuy nhiên, điều “có thể thực hiện được” không đồng nhất với “thực tế”. Một người được mời về làm giám đốc tài chính ngân hàng thương mại cổ phần, bằng cấp chuyên môn và kinh nghiệm điều hành đều siêu hạng (A) mà không có “Chân” trong hội đồng quản trị (R) thì không thể có cơ hội trở thành tổng giám đốc của ngân hàng đó được. Từ ví dụ này có thể hiểu, nếu có đầy đủ điều kiện thuộc tiêu chí A mà thiếu đi tiêu chí R thì không thể đạt được mục tiêu. Điều này còn đúng hơn trong đời sống chính trị.
Bước tiếp theo sau khi xác định được Mục tiêu SMART là hãy viết mục tiêu đó ra giấy, đặt trên bàn làm việc hay bất cứ chỗ nào mà bạn có thể nhìn thấy hàng ngày. Cách này giúp bạn luôn nghĩ đến nó và thúc đẩy bạn hành động hướng tới mục tiêu đề ra.
Sau đó, hãy lập kế hoạch chi tiết để thực hiện. Như vậy, bạn sẽ tính được mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi năm bạn sẽ phải kiếm được bao nhiêu và rồi lên kế hoạch cụ thể để đạt mục tiêu đó, mỗi năm phải tiết kiệm mấy chục triệu, khi nào mua đất,cất nhà. Trong khi lập kế hoạch, cần thiết phải chia nhỏ mục tiêu ra để biết con đường bạn đi bao xa, bạn đã đi được chừng nào (đạt được bao nhiêu % kế hoạch) và tiếp tục bao lâu nữa để về đích. Điều này cũng giống như tầm quan trọng của những cột cây số khi đi trên đường vậy. Khi đó bạn sẽ biết hôm nay, ngày mai rồi tháng này và năm này phải làm gì. Tốt nhất, nên viết sơ đồ phân tích công việc hàng ngày để biết việc gì cần làm trước, việc gì làm sau, việc gì là quan trọng (important) và việc gì gấp, cần làm ngay (urgent). Tâm lý chung của chúng ta là việc gì dễ và thích thì làm trước, việc khó và không thích thì để lại làm sau.. Thật tệ hại là việc khó càng để lâu, càng khó thực hiện và đôi khi việc gấp lại không hề quan trọng. Hãy liên tưởng tới câu chuyện về chiếc bình và những viên sỏi, nếu ngay từ đầu bạn cho vào chiếc bình đầy cát thì sẽ không có cách nào để xếp những viên đá hoặc sỏi vào đó nữa nhưng khi bạn xếp lần lượt đá-sỏi-cát, bạn còn chứa được cả nước cùng trong một chiếc bình. Vấn đề quan trọng không phải chiếc bình chứa được bao nhiêu thứ mà quan trọng là bạn phải biết phân biệt được công việc nào là khó “đá hộc” và đâu là những viên sỏi hay cát trong cuộc đời, biết cách quản lý thời gian hiệu quả để cân bằng cuộc sống.
2 Cách quản lý thời gian hiệu quả thường được nhìn nhận từ 2 khía cạnh, người quản lý và nhân viên. Tại sao người chủ doanh nghiệp luôn cảm thấy thiếu thời gian và quá tải về công việc? Thường thì mức độ quá tải công việc của người quản lý tuỳ thuộc vào quá trình hình thành, quy mô doanh nghiệp, ngành nghề kinh doanh. Tuy nhiên, tâm lý chung của người lãnh đạo là luôn không hết việc. Những người tham công tiếc việc, làm việc đến 18 tiếng một ngày họ vẫn cảm thấy chưa đủ, đôi khi họ ao ước “phải chi 1 ngày có 25 tiếng, 1 tuần có 8 ngày và 1 năm có 266 ngày...” và họ luôn phạm phải một tội là “lấy cắp thời gian của gia đình”.
Vậy có phương pháp nào để cân bằng thời gian cho công việc, nghỉ ngời giải trí và cho gia đình? Với một doanh nghiệp mới ra đời thì hoàn toàn có thể chấp nhận được với sự quá tải về công việc và luôn phải làm thêm rất nhiều tiếng trong một ngày đối với người lãnh đạo. Nhưng tình trạng đó không thể kéo dài mãi, mấu chốt đầu tiên là người chủ doanh nghiệp phải biết cách xây dựng hệ thống, qui trình làm việc, tiếp theo là xây dựng ngay đội ngũ kế cận. Tiếp đến là phân quyền cho nhân viên thì đòi hỏi phải thật rõ ràng cụ thể, phải đặt niềm tin vào người được giao việc và hãy lùi lại phía sau để nhân viện có sự chủ động trong giải quyết công việc. Nếu các cấp quản lý bên dưới giải quyết các sự vụ tốt thì người lãnh đạo sẽ yên tâm làm những việc “khó” đúng vai trò của mình. Vì thế, điều quyết định hiệu quả quản lý thời gian của người lãnh đạo chính là hiệu quả làm việc của đội ngũ nhân viên.
Ở khía cạnh nhân viên, để thời gian làm việc đạt hiệu quả cao nhất, nhân viên phải xác định được mục tiêu của mình, biết lồng ghép mục tiêu cá nhân với mục tiêu của doanh nghiệp để lên kế hoạch công việc của bản thân. Người quản lý nên hướng dẫn nhân viên xây dựng một mục tiêu Smart, sau đó cùng thống nhất nhau về mục tiêu đó. Khi đã có được sự đồng thuận giưa nhân viên và cấp quản lý thì việc còn lại chỉ là lên kế hoạch cụ thể để đạt mục tiêu đề ra. Việc phân biệt cái Important và cái Urgent đối với nhân viên không quan trọng như với người quản lý vì công việc của nhân viên thường theo chuyên môn cụ thể và ít những vấn đề phát sinh. Thay vào đó, tính kỷ luật về thời gian với bản thân là thứ cực kỳ quan trọng. Vì vậy, khi đã thống nhất về mục tiêu giữa cấp quản lý và nhân viên đó sẽ có động lực làm việc và họ sẽ tận dụng tối đa thời gian làm việc để đạt mục tiêu.
Xem tiếp bài viết này!
Thứ Ba, 2 tháng 12, 2008
Giai đoạn đẹp nhất của cuộc đời
Trong giờ học văn, giảng viên ra đề cho các sinh viên: “Theo các bạn, đâu mới là giai đoạn đẹp nhất của cuộc đời?”
Bài tập tuy có vẻ dễ nhưng lại gây khá nhiều tranh cãi.
Có sinh viên cho rằng: “Khi bạn còn là một đứa bé, đêm đêm được mẹ ru ngủ bằng những câu chuyện cổ tích, được ba làm ngựa cưỡi nhong nhong…Đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời.”
Có sinh viên thì nghĩ: “Khi bạn được cắp sách đến trường, được học bao nhiêu điều mới lạ, được thầy cô dạy dỗ, được vui chơi cùng bạn bè. Đó là giai đoạn đẹp nhất của cuộc đời.”
Nhưng cũng có sinh viên cho rằng: “Khi bạn ấy nắm tay người yêu bước trên những bờ cát mịn để nghe tiếng sóng biển xô bờ, khi bạn ấy yêu thương và được yêu thương… Đó là giai đoạn đẹp nhất của cuộc đời.”
Sinh viên khác không tranh cãi nhưng họ có suy nghĩ của riêng mình: “Khi bạn biết rằng mình đang đi rất gần đến đích, đậu ĐH. Khi bạn ấy bước chân vào giảng đường với lời hứa học tập và rèn luyện để thực hiện ước mơ cháy bỏng của cuộc đời mình. Đó là giai đoạn đẹp nhất của cuộc đời”
Ai cũng mong chờ ý kiến của giảng viên và hy vọng cô có suy nghĩ giống mình. Cuối cùng cũng đến ngày cô nhận xét về bài làm:
- Cô hoàn toàn không áp đặt suy nghĩ của mình vào các em nhưng theo cô, có một em đã hiểu được đầy đủ nhất giá trị của thời gian và cuộc đời, em đã viết rằng: “Mỗi giai đoạn của cuộc đời trôi qua, tôi đều cảm thấy rất hạnh phúc: Khi tôi trẻ thơ được ở bên cha mẹ, khi tôi được đi học trong khi các bạn cùng trang lứa phải làm việc kiếm sống, khi tôi được trưởng thành lo toan cho cuộc sống…Tôi hạnh phúc vì nhận ra mỗi giai đoạn trong cuộc đời tôi trôi qua không vô nghĩa, tôi đã sống hết mình, yêu thương hết mình và trân trọng từng giây trôi qua. Bởi thế, đối với tôi, mỗi giai đoạn của cuộc đời đều là những giai đoạn đẹp nhất”.
Hãy cứ sống hết mình và trân trọng thời gian, đừng để cuộc đời trôi qua vô nghĩa, chắc chắn mỗi giai đoạn của cuộc đời bạn đều là những giai đoạn đẹp nhất.
Ngàn Dương
Xem tiếp bài viết này!
Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008
Bí kíp để trở thành... prudential
Bạn cứ thắc mắc là vì sao có những người luôn được người khác tin tưởng để tâm sự mọi chuyện?
Liệu những người ấy có bí quyết gì không? Tất cả đều rất đơn giản, bạn hãy làm theo những điều sau đây. Bảo đảm bạn sẽ trở thành “quân sư quạt mo” hay “chỗ chia sẻ” cho rất nhiều bạn bè đấy.
1/ Hãy lắng nghe
Dĩ nhiên, đây là điều cơ bản nhất nếu bạn muốn trở thành một người được bạn bè tin tưởng để tâm sự. Nhớ là đừng bao giờ chen ngang vào bất kì điều gì bạn của bạn đang nói. Hãy cứ thử tưởng tượng, bạn đang nói mà người khác lại cướp lời thì bạn có cảm thấy khó chịu hay không? Nếu có, bạn đừng lặp lại điều đó với người khác. Khi mọi người cảm nhận được sự tôn trọng của bạn dành cho họ thì họ sẽ tâm sự mọi thứ với bạn thôi.
2/ Hãy tập trung khi lắng nghe
Im lặng nghe không thôi là chưa đủ, bạn còn phải tập trung vào những gì bạn của bạn đang nói nữa kìa. Nếu bạn không tập trung, hậu quả là bạn sẽ không hiểu hết tất cả những gì mà bạn của bạn đang tâm sự.
Nếu bạn nghe với sự không tập trung, người nói sẽ nhận ra ngay. Và hậu quả là sự thất vọng tăng lên gấp bội lần. Nếu bạn làm như thế thì bạn chẳng bao giờ được nghe người đó tâm sự thêm bất cứ lần nào nữa cho mà xem.
3/ Lựa lời mà nói…
Chẳng phải khi không mà ông bà ta có câu “uốn lưỡi bảy lần trước khi nói”, nhiều tình bạn, tình yêu bị sứt mẻ mà nguyên nhân là do...lỡ lời. Lời nói là kẻ giết người “không gươm không dao”. Nếu bạn không muốn làm tổn thương những người thân yêu của mình thì hãy nghĩ kĩ trước khi nói. Nếu bạn không nghĩ ra được gì hay ho để khuyên cô bạn thân thì hãy im lặng và rủ nhỏ đi làm chuyện khác cho đỡ buồn là hay nhất.
4/ Không nên soi xét quá khứ
Một điểm xấu khó bỏ của con gái là khi giận hay lôi chuyện cũ ra nói. Chẳng hạn như chuyện trễ hẹn, chuyện quên tặng quà…Dù bạn chẳng để bụng nhưng mỗi lần tức lại cứ nhớ đến những chuyện đó và thế là chuyện cũ, chuyện mới, dồn chung cả lại mà nói!
Tốt nhất là bạn nên dừng lại nếu không muốn mọi thứ trở nên tồi tệ. Chăm chăm vào sai lầm ở quá khứ chẳng giúp ích gì cho bạn cả. Mọi người đều mắc sai lầm cơ mà. Hãy nhận xét mọi thứ ở hiện tại và cho bạn bè của bạn cơ hội sửa chữa nếu có thể.
5/ Học cách thỏa hiệp
Không phải tất cả những gì bạn nói ra đều được người khác chấp nhận ngay lập tức, dù điều đó là đúng đi chăng nữa. Những khi ấy, cách tốt nhất là bạn nên tạm thời đồng ý với ý kiến của bạn bè hoặc người thân và dẹp tự ái sang một bên. Sau khi mọi chuyện lắng dịu xuống, bạn có thể trao đổi với họ và trình bày rõ ràng về ý kiến của bạn.
Kem
Xem tiếp bài viết này!
Câu chuyện làm thay đổi cuộc đời tôi!
Câu chuyện về một đường ống
Tôi bắt đầu câu chuyện với Bruno & Pablo, 2 người đã đi trên 2 con đường khác nhau trên con đường đi tìm tự do về tài chính, sau đây các bạn sẽ được nghe một câu chuyệnn rất thú vị về hành trình của họ. Vậy các bạn hãy ngồi xuống và thưởng thức một bài học đổi đời qua câu chuyện này....
Ở một ngôi làng nọ, cạnh một thung lũng rất đẹp có 2 người bạn tên là Pablo & Bruno, họ đều còn trẻ và luôn luôn mơ ứơc có 1 cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản thân. Họ thường bàn bạc và trao đổi với nhau để làm sao có thể trở thành người thành đạt nhất trong làng. Họ không ngại khó khăn và luôn luôn tìm kiếm cơ hội để đạt được những giấc mơ của mình.....
Và cuối cùng thì cơ hội đã đến....người đứng đầu ngôi làng quyết định thuê 2 người đi xách nước từ ngọn suối trên đỉnh núi cao về cho làng. Họ sẽ được trả công dựa trên số lượng nước mà họ có thể xách về. Bruno & Pablo hào hứng bắt tay ngay vào công việc. Hằng ngày từ sáng đến tối họ cùng nhau đi xách nước, đến và đi từ ngọn suối về làng. Họ làm việc chăm chỉ hàng ngày, buổi tối họ về nhà với tiền công của ngày hôm đó.
Bruno rất hài lòng với công việc của mình và số tiền mà anh ấy kiếm được. Anh ta tin chắc rằng với công việc này anh ta sẽ đạt được những gì mà anh ta muốn. Bruno nghĩ rằng, để tăng thêm thu nhập của mình anh ta sẽ dùng những xô nước lớn hơn cho mỗi chuyến. Anh ta cho rằng với nguồn thu nhập lớn hơn anh ta có thể mua được một con bò và ngôi nhà mà anh ta từng mơ ước.
Pablo thì không hài lòng với công việc của mình, sau một ngày làm việc, anh ta cảm thấy rất mệt mỏi và đau tay, anh ta cảm thấy kiệt sức, vì thế anh ta bắt đầu nghĩ ra cách khác để kiếm được nhiều tiền hơn. Và một ý kiến loé lên trong đầu của Pablo, anh ta sẽ xây dựng một hệ thống ống dẫn nước từ ngọn suối trên đỉnh núi về cho làng. Với hệ thống này anh ta có thể mang về nhiều nước hơn cho làng mà không cần phải đi xách nước hàng ngày. Anh ta rất phấn khởi với sáng kiến của mình và bắt tay ngay vào công việc....
Pablo chia sẻ sáng kiến này với người bạn của mình là Bruno và mời Bruno cùng tham gia để xây dựng một hệ thống....Bruno nghĩ rằng ý kiến này thật điên rồ, tất cả những gì Bruno có thể nghĩ đến là làm sao để kiếm được nhiều tiền hơn và làm sao để mua được nhiều thứ hơn. Anh ta nghĩ rằng để xây dựng một hệ thống sẽ làm ảnh hưởng đến công việc của anh ta và sẽ khiến anh ta chậm đi đến mục đích của mình. Ngược lại Bruno dùng những xô nước lớn hơn và đi lại nhiều lần hơn để xách nước cho mỗi chuyến, anh ta tin chắc rằng với cách này anh ta sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.
Pablo quyết định xây dựng đường ống một mình, anh ta hiểu rằng điều này không phải là dễ dàng và có thể sẽ mất rất nhiều thời gian để hoàn thành hệ thống dẫn nước, Pablo đoán rằng có thể mất đến một vài năm mới hoàn thành nhưng anh ta vẫn quyết tâm vào kế hoạch của mình. Hàng ngày anh ta vẫn đi xách nước như trước, nhưng vào những ngày cuối tuần hay những lúc rảnh rỗi anh ta làm việc cật lực để xây dựng hệ thống của mình....Trong những tháng đầu tiên không có mấy kết quả, Bruno và những người trong làng thừơng cười và chế nhạo Pablo.Họ bảo anh ta là kẻ có vấn đề về thần kinh, cho rằng chuyện anh ta làm là điên khùng...
Trong khi đó, thì nguồn thu nhập của Bruno đã tăng lên gấp đôi. Anh ta đã mua được con bò và ngôi nhà mà anh ta đã từng mơ ước, điều kiện cuộc sống của anh ta đã thay đổi. Sau một ngày làm việc, anh ta thường đến những quán bia, những nơi vui chơi giải trí để thư giản sau những giờ xách nước mệt mỏi. Điều mà anh ta không nhận ra rằng là cơ thể của anh ta đã trở nên ngày càng mệt mỏi bởi những xô nước nặng...anh ta trong già hơn và cơ thể trở nên mệt mỏi hơn...vì thế anh ta ngày càng phải xách nứơc ít đi...
Ngày qua ngày, tháng qua tháng...Pablo vẫn tiếp tục làm việc và trong vòng chỉ một năm...hai năm trôi qua...và cuối cùng pablo đã hoàn thành hệ thống của mình. Anh ta liền dùng hệ thống của mình để dẫn nước về cho làng, thay vì phải đi xách nước hàng ngày, Pablo bây giờ kiếm được nhiều tiền hơn bao giờ hết, nứơc vẫn tiếp tục chảy về làng trong khi Pablo đang ngủ, Pablo đi du lịch, vui chơi cùng gia đình....Pablo bây giờ rất vui vẻ, tự hào về sự sáng suốt và chịu khó của mình, từ bây giờ trở đi, nguồn thu nhập của anh ta sẽ được bảo đảm và duy trì, miễn sao là nứơc được chảy qua hệ thống của anh ta....
Câu chuyện về Bruno và Pablo là phản ánh của cuộc sống.Công việc là tượng trưng cho mọi người dùng để kiếm tiền.
- Bruno kiếm tiền bằng cách xách nước, anh ta dùng sức và thời gian để xách nứơc từ ngọn súôi về làng để đổi lấy tiền công, để tăng nguồn thu nhập của mình, anh ta buộc phải đi lại nhiều chuyến hơn từ ngọn suối về làng hoặc dùng những xô nước lớn hơn, chúng ta đều có thể nhận thấy rằng, để tăng nguồn thu nhập của mình, chúng ta thừơng phải làm việc nhiều hơn, ví dụ như phải làm việc thêm giờ hoặc kiếm một công việc phụ, chúng ta cũng buộc phải sử dụng những xô nước lớn hơn bằng cách chấp nhận những vị trí cao hơn tại chỗ làm với mức lương cao hơn, điều này đồng nghĩa sử dụng nhiều thời gian hơn trong công việc, hầu như chúng ta đều phải dùng thời gian để đổi lấy tiền bạc giống như Bruno. Tất cả mọi người đều chỉ có 24 giờ trong một ngày, và không ai có thể dùng hết 24 giờ đó để đi làm...và một ngày nào đó chúng ta sẽ không thể dùng sức và thời gian để đi kiếm tiền vì lý do bệnh tật, sức khoẻ....Lúc đó nguồn thu nhập của chúng ta sẽ bị mất đi.
Nào, bây giờ hãy nhìn lại những gì Pablo đã làm, rất khôn ngoan, Pablo đã không dùng hết thời gian của mình cho một nguồn thu nhập bị giới hạn, mà anh ta dùng một phần thời gian đó để xây dựng một hệ thống, anh ta biết rằng, hệ thống này sẽ mang lại nguồn thu nhập cho anh ta miễn sao là nước vẫn tiếp tục chạy qua hệ thống, một nguồn thu nhập sẽ không bị gián đoạn. Pablo biết rằng một ngày nào đó vì lý do bệnh tật và sức khoẻ anh ta sẽ không thể dùng sức và thời gian của mình để đi kiếm tiền như trước nữa. Pablo biết rằng nếu như sáng kiến xây dựng một hệ thống của anh ta thành công thì anh ta chỉ cần bỏ công sức ra để xây dựng hệ thống một lần, sau khi hệ thống được hoàn thành, Pablo có thể duy trì và bảo dưỡng hệ thống của mình để bảo đảm nguồn thu nhập của mình không bị gián đoạn.Pablo đã chỉ cho chúng ta thấy một hình thức thu nhập mà chúng ta không cần phải dùng thời gian để đi kiếm tiền.
Con đường đó thực sự tồn tại. Còn bạn thì sao? Có phải bạn vẫn giống như Bruno dùng sức để đi kiếm tiền? Hay bạn muốn giống như Pablo, xây dựng và duy trì một hệ thống để bảo đảm nguồn thu nhập không bị gián đoạn. Nếu bạn muốn biết thêm về sáng kíên xây dựng một hệ thống riêng cho bạn, hãy liên lạc với chúng tôi để tìm hiểu thêm những thông tin về một hệ thống tuyệt vời nhất đã và đang phát triển rất mạnh trên thế giới, và bạn có thể xây dựng một hệ thống riêng cho mình ngay từ ngày hôm nay!!!
ANT- Hill
The promised land of your dream!
Y!M: thulinhminhchi
Email : thulinhminhchi@yahoo.com
Website: http://www.ant.no1.vn
Contact number: +84 97 3838 666 (Mr.Tùng)
Xem tiếp bài viết này!
Nhìn đời qua cái lỗ bên cổ người yêu
Ừm. Chuyện ngày mai cứ để đấy. Bây giờ, nhóc đang nép mình vào thế giới nhỏ bé sau lưng anh, lại nhìn mọi thứ diễn ra quanh mình qua cái lỗ trên cổ áo mưa tím thẫm. Có phải là tình yêu không?...
Nhóc quen anh vào một tối trời mưa... mưa phùn se lạnh. Ngày Noel đầu tiên đi chơi với anh, trời cũng mưa, lạnh và ướt. Ngày sinh nhật nhóc, trời lại mưa, giận ông trời đến muốn khóc. Nhóc sợ mưa, ghét mưa và dị ứng với mưa. Mưa làm nhóc sụt sùi, khắp người nổi mẩn đỏ, xấu xí đến khó chịu.
Rồi... nhóc quen anh. Trời hình như mưa nhiều hơn. Nhóc được anh chở đi chơi nhiều hơn. Dĩ nhiên là vào mùa mưa. Dĩ nhiên là dị ứng nhiều hơn. Anh sắm cái áo mưa mới, tím thẫm và to gấp hai lần cái của nhóc. Anh bảo để “bao” nhóc thật kín. Nhóc mặc kệ, vẫn cứ ghét trời mưa!
Rồi... nhóc phát hiện một cái lỗ bằng chiếc bánh sừng trâu. Cái áo mưa cổ rộng thùng thình, đủ một khoảng để nhóc nhìn ra ngoài và thỉnh thoảng đưa bàn tay nhỏ xíu ra vẫy gọi anh. Nhóc thích chui vào áo mưa, nép vào anh, rộng và ấm áp. Từ trong đó, nhóc nhìn người ta đang hối hả đi về, ướt sũng. Nhóc ngắm mưa và nghe mưa. Mưa có nhiều hình dạng lắm: như hạt ngọc sa hay như mũi phi lao trong suốt... Mưa cũng có nhiều âm sắc: lúc nặng nề, lúc nhẹ nhàng, vội vã... Mưa cũng nghịch như nhóc; những ai càng không muốn mắc mưa thì mưa càng thích tạt nước vào người ấy. Nhóc hay “tường thuật trực tiếp” thật sinh động cho anh nghe những điều nhóc nhìn thấy qua cái cổ áo to đùng. Nhóc muốn là một đôi mắt khác của anh, một đôi mắt có thể khiến anh bật cười vì những điều vu vơ giữa cơn mưa thành thị. Nhóc yêu thế giới của nhóc trong tấm áo tím thẫm, sau lưng anh, thế giới của anh dành tặng nhóc. Vậy mà nhóc vẫn bệnh, sốt và rên hừ hừ vì bạn mưa. Chắc mẹ chẳng cho anh chở nhóc đi dạo mưa nữa. Trông anh lo lắng khổ sở mới tội nghiệp làm sao. Nhóc mặc kệ, vẫn cứ thích trời mưa!...
Anh có một cô bạn, một cô bạn mà anh bảo là “em gái”. “Em gái” của anh xinh lắm, xinh và đáng yêu như chị Kim Tae Hee trong Chuyện tình Havard. Nhóc ganh tị với “em gái”. Nhóc ghét cái cách anh nói chuyện vui vẻ với cô ta. Lỡ anh thích “em gái” hơn nhóc? “Nhóc xấu tính quá!” - quân sư gà tồ của nhóc bảo thế. Nhóc tủi lắm! Nhóc không xấu. Nhóc chỉ ích kỉ... vì tình yêu. Đôi lúc, nhóc nghĩ mình sẽ đi thật xa, xa đến mức anh không thể tìm được. Anh sẽ nhớ nhóc quay quắt, anh sẽ hiểu nhóc quan trọng với anh biết bao nhiêu... Nhóc quá!
...Nhóc đi xa thật. Đi Thụy Sĩ. Có bà ngoại ở đó, các dì cũng ở đó, chờ nhóc và mẹ cùng sang đoàn tụ với gia đình. Nhóc xa anh thật rồi. Làm sao đây?... Nhóc chẳng muốn đi xa nữa. Nhóc chẳng cần anh nhớ nhóc quay quắt (vì nhóc còn nhớ anh hơn). Nhóc đã biết nhóc quan trọng với anh dường nào. Nhóc chẳng ganh tị với “em gái” nữa. Nhóc chỉ muốn được mãi ở bên anh. Nhóc chỉ muốn được mãi trốn trong thế giới của anh và nhóc, trong tấm áo mưa màu tím thẫm. Bên anh và nhìn đời qua một cái lỗ, ngoài kia mưa vẫn rơi, hồn nhiên, vô tư, nghịch ngợm... như nhóc.
”Em có về không?” - anh hỏi.
”Cũng không biết nữa” - nhóc không dám hứa trước. Nhưng ở bên kia nửa vòng quả đất, nhóc sẽ ngồi trong xe hơi, sẽ không bao giờ bị mưa tạt nước, sẽ không bao giờ được trốn sau lưng anh...
Còn năm ngày ở Việt Nam. Nghĩa là còn năm ngày cảm giác như vẫn được bên anh. Sau hôm hẹn anh ở Fanny, báo cho anh biết tin về chuyến đi xa sắp tới, nhóc chưa gặp lại anh thêm lần nào. 9 giờ, một chiếc honda 98 chạy chầm chậm qua nhà nhóc. Chiếc phong bì màu trắng bay vút qua mặt nhóc rồi đáp xuống chân mẹ một cách thô bạo. Vừa bực mình, vừa ngẩn tò te nhìn theo bóng áo xanh sắp khuất sau ngã tư đường, nhóc vô thức bóc từng lớp giấy bì rồi nhìn lướt qua một lượt.
“Áaaaaa....! Mẹ ơi, đậu rồi!” Tiếng hét thất thanh của nhóc làm mọi người xung quanh giật bắn mình. “Dreams come true!”. Năm phút vỏn vẹn để nhóc tự vi vu trên tầng mây thứ chín rồi vù đến đỉnh Ô - lym - pơ vinh quang. Bảy phút để cái tin nhóc đạt học bổng toàn phần RMIT lan nhanh khắp con hẻm dài hơn 5% cây số. “Nhưng nó sắp đi rồi mà!” - tiếng chị Hai kéo nhóc rớt cái đùng về thực tại. Tiếng xôn xao im bặt. Trọng lượng khí quyển trong nhà nhóc như tăng thêm 500 lần, ai cũng cảm thấy thật nặng nề. 6...7...8...9... đúng vạch 10, cây kim giây vừa nhích khỏi thì âm thanh lại rộn rã hẳn lên. Mỗi người cho một ý, n người n ý.
- Thôi ở lại đi! Học miễn phí ở trường quốc tế mà hổng phải đi xa. Muốn gì nữa?
- Qua đó có điều kiện hơn chớ.
- Đi du học rồi về có sao đâu. Chịu hi sinh mấy năm xa xứ đi.
- RMIT cũng có tiếng lắm à nghen!
...
- Thôi con, bà ngoại và các dì sang Thụy Sĩ hết rồi. Cũng làm hồ sơ nhập học cho con hết rồi. Mình cứ qua đó, nếu không thích lại về. Ở đây nhà cửa vẫn giữ nguyên, con có thể về lại mà... - Mẹ nhóc kết luận.
Mẹ luôn đúng. Nhóc tin như vậy.
Thứ 6 ngày 13. Anh đến tiễn nhóc như một người Việt trầm lặng. Mẹ và chị đang rộn ràng vì chuyến đi xa. Lũ bạn thân với nhóc cứ như chỉ chờ nhóc nói một lời tạm biệt thôi là sẽ khóc oà lên như lúc biết tin anh Rain bị tai nạn. Hành lí hôm nay nặng thêm vì đống quà chia tay của người thân, bạn bè.
Chiếc Boeing chỉ còn là một chấm nhỏ trên bầu trời đêm. Lấm tấm vài ngôi sao nhỏ hơn hạt cát lâu lâu lại lóe lên những tia sáng màu xanh lạnh. Trời bắt đầu mưa lất phất, cơn gió vừa ùa qua làm nhóc khẽ rùng mình.
- Anh có mang áo mưa không?
- ...
- Em hỏi anh có mang áo mưa không?
- ...
- Giúp mẹ đẩy mấy cái vali vào cũng mệt quá. Tụi mình đi tới Fanny đi.
- Em... không đi?
- Ừ. Trời lạnh thế này đi chơi đi. Em không đi học đâu. Thôi hôm nay cúp một bữa học thêm hen.
Vòng tay anh suýt chút nữa làm nhóc nghỉ thở. Giọt nước mắt nóng hổi xua đi không khí se lạnh buổi giao mùa. Nhịp thổn thức của cơn mưa đang nặng hạt dần, hay tiếng đập vọng lại từ trái tim? Ngày mai sẽ là một ngày mới. Ngày đầu tiên nhóc bắt đầu cuộc sống tự lập; không còn được mẹ nuông chiều, chăm lo từng bữa cơm, giấc ngủ; không còn bị chị Hai điệu đà sai vặt. Ngày đầu tiên vào cổng trường đại học với bao cơ hội và thử thách đang đón chờ.
Ừm. Chuyện ngày mai cứ để đấy. Bây giờ, nhóc đang nép mình vào thế giới nhỏ bé sau lưng anh, lại nhìn mọi thứ diễn ra quanh mình qua cái lỗ trên cổ áo mưa tím thẫm. Có phải là tình yêu không?... Ưm, có lẽ chẳng cần thắc mắc nhiều trong lúc mưa đang đẹp thế này, lòng đang vui thế này, ha anh? Thì cứ ví von là “Nhìn đời qua cái lỗ bên cổ... người yêu” đi. Nhóc thích thế!
Anh có thấy không? Phía trước có...
CHIX
Xem tiếp bài viết này!